
TRANG "TỰ CẦM MIC" CỦA
SBD. 66. ĐỖ THỤC UYÊN
| J | ĐỖ THỤC UYÊN [Phó bí thư] |
|
|
| ' | 20.11.1981 | ||
| ( | 8.644.209 | ||
| * | P101 Ngơ 773/36 Giải phóng - Hà nội | ||
| + | dtu@yahoo.com | ||
| … | CÁ MẮM | ||
| dtu |
Sở thích: ở nhà một ḿnh, cắm hoa, nấu ăn cùng chàng.
Xin chào! Ḿnh là Uyên, mọi người gọi ḿnh là cá mắm, không phải là v́ có mùi cá đầu mà v́ gầy như mắm đấy. Các bạn có muốn biết Cá Mắm đă sinh ra và lớn lên như thế nào không? Nếu có th́ hăy đọc tiếp những điều ḿnh viết nhé.
"...Ngày xủa ngày xưa... Thật ra nó cũng chẳng nhớ được ǵ nhiều lắm về cái ngày nó bé tẻo teo. Nó chỉ mập mờ nhớ được mọi chuyện từ khi nó lên 4 hay 5 tuổi. Mẹ vẫn thường hay cười mỗi khi nó tự gơ đầu ḿnh và thắc mắc tại sao trí nhớ ḿnh lại tồi tệ đến thế. Mẹ bảo cái lúc mà c̣n chưa đủ khả năng nhận ra ḿnh trong ảnh th́ làm sao mà nhớ mọi chuyện được. Nhưng nó thấy nhiều đứa bạn nó c̣n nhớ cả lúc 2 tuổi chúng nó như thế nào cơ. Và thế là nó vẫn không chịu thôi gơ đầu ḿnh để lục t́m trí nhớ. Nó được sinh ra trong một gia đ́nh có 3 cô con gái, nó là út ít và bố là người đẹp trai nhất nhà. Cái hồi nó 5 tuổi, nó mập chun chút như một chú heo con, lại c̣n lùn nữa nên mọi người gọi nó là "nấm lùn". Chắc đó là lần đầu tiên và duy nhất nó mập như vậy, bây giờ nó không c̣n là một cây nấm lùn nữa mà là một cọng giá c̣i.
Lên 6 tuổi nó đi học lớp 1, kỷ niệm về ngày đầu tiên đi học của nó giống như một câu chuyện cười của một kẻ lười nhác vậy. Nó không biết đi học là như thế nào, chỉ nghe các anh chị lớp 2, lớp 3 kể rằng đến lớp là cô giáo nhốt lại và lấy thước đánh vào tay. Nó sợ lắm và trong cái đầu ngây ngô của nó chỉ c̣n biết nghĩ một điều "nhất định không đi học". Khai giảng, chị Cả đèo nó đi, đến cổng trường nó khóc ầm lên, kêu đau bụng và đ̣i đi nhà tiêu. Chị cả phải đưa nó về, về đến nhà nó chạy thẳng vào nhà tiêu đóng cửa lại và ngồi im trong đó, chị gọi thế nào cũng không ra. B́nh thường th́ nó sợ bị nhốt trong nhà tiêu lắm, nhưng hôm nay nó nghĩ kỹ rồi, thà nó ngồi trong nhà tiêu c̣n hơn là đi học?!!
Trời đất, sao mà nó ngốc thế cơ chứ. Nhưng cũng may là bây giờ nó bỏ cái ư nghĩ "thà ngồi trong nhà tiêu c̣n hơn là đi học" rồi, và nó cũng "hay chữ" ra phết.
Thời gian cứ thế trôi đi... hết lớp 8 nó thi vào lớp 9 chuyên toán của trường Chuyên tỉnh. Sang lớp 10, chẳng hiểu sức hút của Ôm và Jun thế nào lại hút được nó sang chuyên Lư. Kể từ đó Vật Lư đă trở thành một phần cuộc sống của nó. Ba năm học PTTH trôi qua đẹp như một giấc mơ, và trong giấc mơ đó có nó với một người...Thế rồi cho đến một ngày nó nhận được giấy báo tuyển thẳng vào đại học, và nó đă lựa chọn Học viện Ngân hàng. Vâng, có lẽ đó là số phận v́ trước đây chẳng bao giờ nó nghĩ đến ngôi trường này...Ngày 3/9/1999, ngậm ngùi chia tay với 3 năm dùi mài Vật lư, chia tay với ước mơ trở thành một kiến trúc sư, nó bước chân vào HVNH. Và nó đă chính thức trở thành thành viên của lớp 2031 kể từ ngày đó.
...Mới đấy mà thấm thoắt đă được 3 năm. Nó không biết trong 3 năm học đó mọi người nghĩ ǵ về nó và nó đă để lại ǵ trong ḷng mọi người. Nhưng nó biết rằng nó đă sống bằng chính nó, nó đă đi lên bằng chính đôi chân của nó. Và có một điều nó muốn nói với mọi người rằng: "con người sinh ra không phải để tan biến đi như một hạt cát vô danh. Họ sinh ra để in dấu lại trên mặt đất, in dấu lại trong trái tim người khác".
Đỗ Thục Uyên (15/9/2002)
Tác phẩm: CHỢ HỌA