
TRANG "TỰ CẦM MIC" CỦA
SBD. 32. CAO THỊ HƯƠNG LOAN
| J | CAO THỊ HƯƠNG LOAN |
|
|
| ' | 24.10.1981 | ||
| ( | (04) 8.836.928 | ||
| * | Khối 2 Thị trấn Đông Anh | ||
| + | N/A | ||
| … | Loan mèo, Loan già, lạc luộc, đu đủ. | ||
| N/A |
Sở thích: Thích tất cả (trừ sở ghét) những lúc lại chẳng thích ǵ (khi chán đời)
Sở ghét: Sự toan tính
Tôi là một con gà sống ở ngoại thành Hà Nội, ngày học cấp III, chúng tôi vẫn phải đạp xe từ Đông Anh sang Cầu Giấy để ôn thi ĐH (xem nào, 40 - 50 cây số cả đi lẫn về đấy chứ). Ngày đó chưa được nghỉ thứ 7 như bây giờ. Và tôi khoái nhất chiều thứ 7, chẳng phải v́ tôi có người yêu đâu mà v́ hôm ấy ca học của tôi tan lúc 4h30, cũng là tầm các chú SV vừa về nhà với mẹ >Tôi thường cố gắng bám theo một nhóm các chú nào đó để đi ké ḷng dâng lên một niềm hi vọng quyết tâm, chẳng bao lâu...
Rồi th́ ngày đó cũng đến.Hạnh phúc sung sướng và một chút tự măn, tôi cùng biết bao con Dậu khác (cả mấy chú ngỗng ngan nữa chứ!) từ mọi miền Bắc Trung Nam cục cục kéo nhau về Hà Nội (tất nhiên, trừ bọn gà chính gốc, chúng nó chẳng cần gà bố, gà mẹ ǵ cả, cứ giương mắt lên nh́n chúng tôi phát ghét!).
Chúng tôi bị tóm thành từng nhóm cho dễ quản lư. Buổi đầu tiên, chúng tôi đến nhận bu của ḿnh. Tôi và cả 70 chú gả ngan ngỗng khác bị nhốt chung trong một cái bu có số hiệu hai ngh́n không trăm ba mươi mốt. Tôi thắc mắc với con gà học cùng lớp hồi cấp III: "eo ơi, sao lắm bu thế?!" nó mổ cho tôi một cái: "mày ngu lắm!" (Giờ con gà đen này sổ bu đi đầu tư chứng khoán mất rồi).
Chúng tôi tự giới thiệu về ḿnh, vài phát hiện nho nhỏ và phát hiện lơn lớn: Ô! bu ḿnh có một chú ngỗng nhập ngoại made in Laos chất lượng ngoại nhưng mẫu mă nội, chẳng khác ǵ made in viet nam. Thảo nào ḿnh không nhận ra ngay (thử made in USA mắt xanh mũi lơ xem. Xời! quáng vẫn phân biệt tốt!)...
Mới thế mà đă 4 năm! vừa qua thời gian bỡ ngỡ đă lại sắp xa nhau rồi. Giờ tôi vẫn c̣n nhớ như in ánh mắt buổi đầu gặp nhau, vừa lạ lẫm vừa thoáng thân thương. C̣n cảm giác chưa kịp hiểu hết v́ nhau đă lại sắp mỗi người mỗi ngả, mỗi bước đường riêng. Buồn quá! biết c̣n mấy ai giữ được liên lạc với nhau.
Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Câu thơ cũ, ai cũng biết, thậm chí có thể thấy nhàm nhưng tôi vẫn yêu nó bởi nó như một quy luật tự nhiên và giản dị. Có những năm tháng dài qua đi nhưng không có ǵ đọng lại, nhưng có những tháng ngày ngắn ngủi lại khắc ghi trong ḷng người bao kỷ niệm khó quên.
22.09.02