
TRANG "TỰ CẦM MIC" CỦA
SBD. 15. LÊ THU GIANG
| J | LÊ THU GIANG |
|
|
| ' | 10.10.1981 | ||
| ( | (0241) 832.305 | ||
| * | Tân Hồng - Từ Sơn - Bắc Ninh | ||
| + | victoria211981@yahoo.com | ||
| … | HÀN BĂNG GIÁ | ||
| victoria211981 |
Sở thích: Giông, băo, sấm, chớp và gặp gỡ bạn bè
Hoa đến th́ hoa phải nở
Đ̣ đầy th́ đ̣ phải qua sông
Đó chính là quy luật trường tồn của tự nhiên, vạn vật và con người chúng ta cũng không nằm ngoài quy luật đó.
Từ bé cho đến bây giờ, mỗi chúng ta đều trải qua nhiều trường học, nhiều cấp học và giờ đây chúng ta đang ở cấp học "lớn" mà người ta gọi là đại học. Bước vào DH, những cô, cậu học tṛ bỗng trở thành những sinh viên và thế là hai chữ "sinh viên" đă gắn bó với chúng ta suốt hơn 3 năm học. Thời gian trôi qua thật nhanh bởi tôi vẫn thấy như trước mắt là những ngày đầu tiên khi mới nhập trường...
Chiều 9/9/99
Tôi và Nhiên loanh quanh 1 hồi mới t́m được pḥng khám sức khỏe. Ôi sao mà đông thế! Cả pḥng nhốn nháo, hầu như chẳng ai biết ai. Thế rồi có 2 bạn 1 nam, 1 nữ gọi các bạn 2031 lại đế phát sổ khám sức khỏe. Th́ ra đó là 2 cán bộ lớp đă được nhà trường chọn và chúng tôi đă biết tên họ từ hôm khai giảng (Anh Đào và Chinh).
Tôi nh́n quanh lớp 1 lượt, ai trông cũng lạ, nổi bật nhất là bạn áo xanh xanh có thân h́nh của anh chàng "Tṛn Vo" mà sau này tôi mới biết đó là Hoàng Anh.
Chúng tôi lần lượt khám ở từng bàn khám, bàn nào cũng đông. Ở bàn đo huyết áp chúng tôi phải xếp hàng dài chờ đến lượt. Cái không khí chờ đợi thật sốt ruột, nhưng khi tôi đợi gần đến lượt ḿnh, chỉ c̣n chờ một người nữa th́ có một người cứ chen lên trước tôi "Ôi sao lại vô lư như vậy - tôi nghĩ - "hắn" lại là con trai nữa chú, thật tệ!". Cuối buổi học chính trị ngày hôm sau, khi lớp trưởng đứng lên nhắc nhở lớp tôi mới rật ḿnh v́ đó là người mà hôm qua đă chen chân trước ḿnh - anh Hoàng Hải.
Cũng ngày 9/9 tôi vào KTX ở. Những ngày tiếp theo thật là buồn v́ môi trường mới, bạn mới và nhất là v́ mới xa nhà lần đầu. Mỗi buổi chiều, tôi lại nhớ nhà da diết, cứ gọi điện về nhà, nghe thấy tiếng mẹ là tôi lại chực khóc. Đúng là con gái.
Vài ngày sau đó, tôi bắt đầu quen với nhiều bạn bè hơn, trong đó có Vinh. Có buỏi chiều Vinh c̣n đạp xe đến KTX để đưa tôi đi chơi và tôi cũng quen dần với cuộc sống kư túc nên bớt nhớ nhà hơn.
1,2 rồi 3 năm học trôi qua. Mỗi kỳ lớp tôi cũng có một số thay đổi nhỏ về thành viên, nhưng về cơ bản "dân số" của lớp vẫn vậy, chỉ có sự thay đổi lớn nhất là t́nh bạn, t́nh đoàn kết, của lớp tôi ngày càng lớn dần, thể hiện qua những cuộc đi chơi, những ngày lễ, nhất là ngày 8/3 và 20/10 hàng năm, các bạn trai của lớp đều có những sự chuẩn bị đầy bất ngờ và chu đáo dành cho các bạn nữ. T́nh cảm đó của các bạn nam làm chúng tôi thật sự cảm động.
Đến hôm vừa rồi, xem lại những tấm h́nh của lớp ngày đi Cổ Loa chơi, tối mới nhận thấy ngày đó ai cũng c̣n thật trẻ con, trông cứ ngồ ngộ sao đấy. Nhưng đó là điều đương nhiên v́ ngày đó cách đây đă hơn 3 năm rồi. Bây giờ, đă gần ra trường, nh́n thấy nhau hàng ngày nên sự thay đổi của mỗi người là khó thấy. Giờ đây, bạn bè nh́n thấy nhau không c̣n thấy xa lạ mà đă trở nên thật gần gũi thân thương. Cứ mỗi ngày lớp lại thêm những kỷ niệm đẹp, những cái tên, những đặc điểm của bạn bè ngày càng quen thuộc. Gần đây một số người c̣n "mọc" thêm những cái đuôi mới: Hoàng Anh "Béo", Trung "con", Phương "Tẩm", Nguyên "chân gà", Toàn Loàn Xoàn, Cường "khó lường", Dương "kate moss", Diệu Huyền "búp bê pha lê"...(toàn "hàng tuyển" của lớp tôi đó, ôi tôi lại nhiễm từ lóng của lớp mất rồi!
)
Kỷ niệm của lớp c̣n nhiều mà nhật kư của lớp nếu ghi lại tất cả những kỷ niệm đó trong trái tim chúng ta chắc chắn sẽ chẳng bao giờ phai mờ theo thời gian, phải không các bạn?
Lớp chúng ḿnh thực sự đă "nhớn" cả rồi. Tri thức của 4 năm ĐH đă gần đầy nhưng tôi chắc chắn rằng khi đă "sang sông" rồi và dù có đi đâu, ở đâu, tôi vẫn luôn nhớ tới các bạn, nhớ tới lớp 2031 đầy kỷ niệm !