
Chùm thơ của Yến Kiến Lửa - Kiến Lửa
Không đề
Anh vẽ em trên cát
Rồi hôn em một phát
Nhổ ra được một bát
Chỉ toàn đất và cát
Anh kêu lên chua chát
Em tức quá liền tát
Vào má anh một phát
Có một bà đồng nát
Đi qua thấy xô xát
Liền đi báo cảnh sát
Cảnh sát đến một lát
Chẳng có gì to tát
Họ liền về đi "hát"
Ở một chỗ rất "mát"
Chỉ còn anh với em
Cùng ngồi trên bãi cát
Anh nhìn em một lát
Rồi cố tình ngồi sát
Để mong lại được tát
Bằng đôi tay dịu mát
Chợt sóng xô vào cát
Hình bóng em xóa nát
Thì ra anh bị mát (mad)
Cữ ngỡ mình tát nhau
Trái tim anh sẽ đau
Nếu đó là sự thật.
Nhớ em
Em thân yêu ! Đã bao giờ trước biển ?
Để ngắm thông reo và con sóng xô bờ
Khúc nhạc tình yêu, có tự bao giờ,
Gió hát mãi, ru hoài trên triền cát.
Nỗi nhớ trong anh hóa thành con sóng bạc
Cuồn cuộn trào dâng từng lớp vỗ bờ
Mặc cho anh khắc khoải mong chờ
Thiên thần hỡi, bao giờ em mới đến ?
Tình đôi ta như ngàn cơn lốc biển
Vẫn cuồng quay trong vũ trụ mênh mông
Em ở đâu giữa chốn ấy - không trung ?
Em không đến nghĩa là anh còn nhớ !
Biển xưa
Em lại về với biển của ngày xưa
Nơi những con sóng lang thang
lang thang hoài trên cát
Giấu những nụ hôn ẩn mình trong sóng bạc
Gửi trọn tâm tình vào con gió mênh mang.
Em là kẻ bộ hành lang thang
Trên lối cũ - mối tình đầu dang dở
Yêu anh quá nhiều nhưng ngại ngùng e sợ
Trách anh hoài sao không ngỏ
chỉ một lời thôi.
Thời gian mãi cứ trôi !
Anh vẫn im - tình em tan dần theo bọt sóng
Thôi cùng đành lỗi hẹn
Thả chút tình này theo con sóng nhấp nhô
Những con còng gió
ngây ngô
Nhin em đầy giận dỗi
Sự đời có bao giờ thay đổi
Dã tràng vẫn xe cát biển Đông
Thiên đường quá mênh mông
Hằng hà xa thẳm
Em ở đâu xa lắm !
Nên không hiểu tình anh.
Nếu em là biển xanh
Mong anh làm cánh sóng
Để tình yêu em cháy bỏng
Như khi ta bắt đầu.
Cho tuổi hai mươi
Hai mươi, đầy ắp tiếng cười
Hai mươi, em mãi là người tôi thương
Hai mươi, tuổi của yêu đương
Hai mươi, em đóa hoa vô thường của tôi.