
Dành tặng 18 chàng trai 2031
[Hải Yến & Thu Hoài]
Lời BBT: Dưới đây là những xúc cảm hồn nhiên và chân thật.
Để tránh sốc, mời xơi tạm cốc nước lọc.
Hai không ba một chúng ta
Với mười tám chú, một nhà thật vui !
Biết bao kỷ niệm bùi ngùi đi qua
Tập thể là một bài ca
Nữ nam đoàn kết, xông pha hết mình.
Hoàng Anh tên gọi, đầu đinh
Người tuy hơi béo, nhiệt tình hết chê;
Giọng nói gần giống con dê,
Như Chinh đích thị ở quê Thái Bình;
Người mà hay nói linh tinh,
Môi trầm nhận lấy là mình Xuân Trung;
Gã hay chuyển chỗ lung tung,
Hữu Hưng biết cả tiếng Trung, tiếng Tàu;
Lão già Minh Tuấn đứng đầu
Sức "giai" uống hết cả bầu rượu thơm;
Quả đầu gần giống cái nơm,
Chàng Vương tiểu nhị (Ngọc Nguyên) bưng cơm ra mời;
Tuy trẻ nhưng rất chán đời
Hà hâm hay nói những lời xót xa;
Lê Trung vốn thích hát ca,
Vẫn luôn tự nhận mình là ông sao;
Có một anh bạn người Lào,
Sọt phông sa nít nhảy vào lớp tôi;
"Hoàng Anh tông đỏ như môi"
Ly Sơn vẫn gọi Béo tôi như vầy
Vóc dáng tuy có hơi gầy
Thế nhưng chàng vẫn chứa đầy tài năng;
Một chàng trông rất ga lăng,
Việt Phương tuy thế nhưng hăng đánh bài;
Có người khuôn mặt hơi dài
Quang Huy vẫn thích nghe đài thường xuyên;
Hoàng Hải ăn nói có duyên;
Phú Minh béo ú chỉ chuyên học hành
Cả lớp nhất trí bầu anh
Giáo sư sử học - ngon lành như ai;
Có người dù đúng dù sai
Văn Giao thường vẫn nói dai suốt ngày;
Cảnh Toàn sản phẩm trưng bày,
Trầm ngâm ở lớp chẳng tày đến ai;
Anh kia có chí làm trai,
Rõ ràng Văn Hội học hai trường liền;
Người trông có vẻ rất hiền,
Khó lường, Cường vẫn thuộc phường ăn chơi.
Mười tám bạn ở mọi nơi
Về đây tụ tập, xả hơi hết mình
Sau này dù có gia đình
Vẫn không quên được nghĩa tình anh em.
Hà Nội, tháng 9.2002